Không Đề Nguyễn Thụy Kha Ðưa người yêu qua nhà người yêu cũ Rơi cơn mưa ban trưa Thấy hồn mình tách thành hai nửa Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa Một buổi học môn Thể loại văn học, cô Khánh Vân giảng bài này. Mình còn nhớ chút chút lời cô nói: "cuộc đời con người không dài mà cũng chẳng ngắn, người ta khổ nhiều bởi luôn phải nhớ và không thể lãng quên những điều mình muốn quên." Nếu đã không thể lãng quên quá khứ thì cách tốt nhất là chấp nhận nó. Dù có đau, có ám ảnh hay hạnh phúc, thỏa lòng với quá khứ thì tất cả chúng đã là điều ta chẳng bao giờ xóa bỏ nổi. Những điều khó nắm bắt mới là những điều đáng được trân trọng và tình yêu cũng không ngoại lệ. Thù hận có thể giúp người ta tồn tại nhiều năm nhưng tình yêu thì đem lại sức sống cho cả một đời người. Hạnh phúc và đau khổ chẳng bao giờ tách biệt nhau. Chúng luôn cùng tồn tại trong tình yêu. Hãy biết trân trọng những gì đang có và chấp nhận những điều đã qua. Vì suy cho cùng hạnh phúc hay đa...
Một buổi chiều cuối tuần rời trường tôi lái xe trên đại lộ Đông Tây, con đường xa lộ đủ sức cho bạn thóat hẳn mọi đám kẹt xe và tự do phóng như bay – điều mà bạn khó có thể mơ ước ở giữa lòng thành phố này. Mưa suốt con đường khi đầu tôi thì quẩn quanh đầy những suy nghĩ về bài viết phóng sự mình phải nộp và đề tài sẽ lựa chọn: Tôi sẽ viết về người khác – một người tôi yêu thương, ấn tượng, một người gắn bó với mình hay viết về chính mình – “Tôi trong mắt tôi”. Đề tài của bài viết làm tôi phân vân nhìn lại mình và những mối quan hệ xung quanh, những câu hỏi cứ hiện ra trong đầu tôi: Ai là người ấn tượng nhất với tôi hay tôi sẽ khiến người khác ấn tượng mình ở điều gì nhất? “Trời còn làm mưa”, mưa nhòa cả mắt, qua cặp kính cận tôi thấy mọi thứ cứ nhòe dần, cố gắng phóng như bay để kịp về nhà và thóat cảnh ướt át này nhưng sẽ rất nguy hiểm với một người không kiểm sóat được tầm nhìn của mình, một cô bé bốn mắt lò mò về nhà khi trời sập tối. Nhưng, tôi nhận được một điều kh...
Vẫn đang đọc Hamlet và đã đến trang 70 sao vẫn không thấy cái câu mà mình cần phân tích "The time is out of joint" (thời đại trật khớp). Nản ghê! học kì này thấy môn nào cũng đọc nhiều mà bản thân thì ghét cay ghét đắng những gì mang tính chất bắt buộc - văn chương là nghệ thuật mà nghệ thuật mất đi tính tự do vốn có của nó thì coi như đã bóp nghẹt nó khi mới vừa hình thành hơi thở...Nên là tối nay quyết định làm công việc của 1 người liên quan đến văn chương nên làm - đó là đi dạo phố lồng đèn: trăng tròn, lồng đèn, bánh trung thu ngoài ra còn có người, xe và khói bụi - đúng tính cách trung thu của người Sài Gòn - giàu hình ảnh, nhiều âm thanh và quá gợi hình tượng... hôm nay Trung Thu - 1 Trung thu tròn đầy - chạy xe ngòai đường chật cứng người mà mắt thì cứ ngước lên trời để xem trăng - trăng tròn thật, sáng và lung linh dù nó có xoay đổi những hình bóng in trên mình mãi...Thấy cũng vui, trăng triệu năm nay vẫn vậy, tròn hay khuyết thì nó vẫn tồn tại và cứ đi theo mìn...
Nhận xét