Bài đăng

face...

Từ ngày mở lại fb mình chơi game hơi bị nhiều,đối với mình thì fb đúng là 1 mạng xã hội có sức ảnh hưởng mạnh vì hầu như tất cả mọi người đều tìm ra điều gì đó mình thích trên fb (đối với người thích quá nhiều thì lại càng dành nhiều thời gian cho face)...Mình thấy với fb nhiều đứa bạn bình thường của nhau trở nên thân hơn, 1 số xa lạ hoắc lại trở nên wen biết và 1 số đặc biệt trở nên vô cùng đặc biệt..Dĩ nhiên không phải face không có mặt trái (vì face của mỗi người sẽ đẹp theo cách của mọi người nhìn - như Thị Nở trong mắt Chí Phèo - ayda,lại hơi có vẻ...!Xí,mình k hề có ý gì)...Nên facebook vẫn là nhật kí,là nỗi lòng,là album ảnh, là cầu nối...là cánh cửa mở ra thế giới... Kể chuyện tôi từng đóng face, giống như chơi trò trốn tìm,núp mặt mình để không ai phát hiện ra rồi thình lình khi mọi người đều bị bắt mình xuất hiện bất thường và "tùng"...Nhưng chơi trò này không thấy thú vị nên quay sang nghỉ chơi dù là ngừơi chiến thắng hay thất bại cũng quyết không tiếp tục cuộc ch...

cô đơn...

Hình ảnh
Có bao giờ mình nói với mọi người mình không biết làm thơ không nhỉ? Mình cực kì thích thơ, thích đọc thơ, thuộc 1 ít bài thơ nhưng đáng tiếc lại không thể sáng tác ra nổi 1 câu thơ nào...Hồi học môn Nguyên lý lý luận văn học, cô Phương nói là muốn làm thơ, viết văn hay nói chung là sáng tác thì phải cô đơn, người suôn sẻ mọi việc sẽ khó làm thơ được và câu nói hay được đưa ra dẫn chứng nhất là:"Người cùng thì thơ mới hay..." (Cao Bá Quát) Chắc khi nào mình ở trên bờ vực thẳm hay trong cảnh chết thương tâm giống CBQ mình mới làm nổi thơ hay mới sẽ có thơ hay...Vậy thơ ca hay âm nhạc, hay hội họa hay nhiếp ảnh, hay sân khấu, hay bất kì nghệ thuật nào khác cũng cần cảm xúc, tâm trạng và những điều đó được nuôi dữơng trong nỗi cô đơn của bản thân mỗi người. Hiện mình chưa cô đơn đến ngưỡng để có thể làm thơ - vậy mình vẫn còn rất hạnh phúc - vậy mình không được quyền lên tiếng về cuộc sống hiện tại của mình - vậy mình chưa thể trở thành 1 nghệ sĩ chân chính... Bên ngoài trời đan...

Cát bụi...

Bao nhiêu năm làm kiếp con người Chợt một chiều tóc trắng như vôi Lá úa trên cao rụng đầy Cho trăm năm vào chết một ngày [Cát bụi - Trịnh Công Sơn] Mình là 1 người mơ mộng nên đôi khi sống không thực tế lắm nhưng bản ngã của mình lại là của 1 kẻ thực dụng nên đôi khi không thích mộng mơ lắm! Nhiều khi cảm nhận, nếu con người ta cứ trên mây mãi thì đúng là sẽ không ổn, cuộc sống thì cứ trôi đi, thời gian thì không bao giờ ngừng lại, tâm hồn thì cứ bay bổng ở chốn nào như thế đâu được. Nhưng, nếu cứ bám lấy cuộc sống dễ làm mình mệt và nghĩ quẩng. Thôi thì cứ sống đúng thực tế và chừa 1 khoảng trống vừa đủ cho tâm hồn bay bổng cùng những giấc mơ vậy có vẻ là lựa chọn tốt nhất! Mình nghĩ cuộc sống này dù thế nào cũng luôn có 1 lối thóat cho tất cả mọi vấn đề, dù có thể lối thóat đó hơi hẹp nhưng mình cố gắng bước qua đoạn đó thì vẫn có thể đi tiếp trên con đường thênh thang phía trước, chẳng bao giờ có gì bế tắc đến mức phải buông xuôi và tự kết thúc... Năm mình học lớp 12, có 1 đứa tr...

muỗi mắt và con bò...

Hình ảnh
Một con muỗi mắt bé tí xíu bay qua cánh đồng cỏ kêu vo vo thật lớn và đậu trên mỏm sừng của một con bò. Sau khi nó nghỉ ở đó một chút, nó lại chuẩn bị bay đi. Nhưng trước khi nó bay đi, nó xin lỗi bò vì đã dùng chiếc sừng bò làm chỗ nghỉ chân cho nó. “Ông chắc hẳn sẽ rất vui mừng nếu tôi bay đi," nó bảo “Cũng vậy thôi,” Bò trả lời. “Tao còn chẳng biết là mày đang đậu ở đó nữa là.” --- Đang đọc truyện ngụ ngôn của Easop. Nhận được nhiều bài học và 1 trong số đó là truyện này. Mình biết có rất nhiều người - trong đó có mình luôn nghĩ bản thân là cả thế giới với 1 ai đó nhưng thật ra không phải. Đúng rằng mỗi sự vật tồn tại trên trái đất này đều quan trọng và có những ý nghĩa riêng, không hẳn tất cả đều xấu và không phải hoàn toàn đều đẹp. Ví dụ như mưa với 1 số người là đẹp (có thể dùng để mơ mộng), có 1 số người là khó chịu mỗi khi ướt sũng...cũng giống như 1 điều ác người nào đó gây ra cho bạn chưa hẳn sẽ là xấu với cuộc đời bạn, nó giúp bạn nhận được 1 bài học và trên đoạn đường...

thời gian...

Đang cố gắng cảm nhận cuộc sống 1 cách tích cực...Thấy ở ngoài suốt ngày lại mệt mỏi, con người cũng héo hon ra nhưng cứ ở nhà hoài lại bắt đầu chán ngán - con người mình mâu thuẫn thật...Thi cử thì ngập đầu, công việc lại dồn dập, cuối cùng quanh đi quẩn lại chẳng giải quyết tốt việc gì cả...Mệt thật... Lên 1 núi kế hoạch cho hè này: 1. Giải quyết dứt điểm quân sự vì tội nghỉ học năm ngoái để đi Nha Trang (rồi bị Loan lớp trưởng gọi đt la ó um xùm) 2. Thi AV 3. Học kì hè 4. viết báo và báo 5. Nghiệp vụ Sư Phạm (dù sau này chắc cũg k đi dạy) 6. Nghiệp vụ báo chí 7. Tin học (lấy bằng sớm cho hết nợ với trường - đau tim quá) Quá chừng thứ để lo...mà mình thì lười nhác và chỉ thix đi chơi, coi phim, xem kịch...không thix học, nghiên cứu, viết, nghĩ,làm...ghét...ghét... Ước gì quay lại thời cấp 3...học và học mà thôi....Ta không muốn bị tiền ám ảnh đâu...nhưng ta muốn có nhiều tiền... Thôi học bài tiếp...viết nhãm nhiêu đây đủ rồi...mai thi văn học Hy La...và thế là chỉ còn Vh Trung Qu...

đừng hát khi buồn...

Hình ảnh
khi buồn hãy đừng hát mà để những giai điệu vang vọng từ kí ức tràn tuôn ra theo dòng cảm xúc... ...khi buồn hãy đừng chạy mà để đôi chân tự tìm ra con đường nó phải đi đến - nơi của sự bình yên... ...khi buồn hãy đừng hét mà để âm thanh thóat ra từ trái tim xoa dịu những nỗi đau... ...khi buồn hãy đừng khóc mà để những giọt nước cứ lóng lánh đọng đầy khóe mắt chờ trào ra... Nặng nề và mỏi mệt...sự sống của mình không còn ích lợi cho ai và linh hồn này liệu có còn cần cho thể xác kia. Nỗi đau lan rộng, lòng thù hận càng ăn sâu, xoáy mòn vào con người mình, cứ thế nó len lỏi vào những ngõ ngách thầm kín và mình sẽ buộc phải thốt lên rằng mình không thể nào chịu nổi cảnh sống này nữa...Không thể để thực trạng này kéo dài...Nó không có ích cho bản thân mình, phải mau chóng thóat khỏi nó...Giải quyết hết mọi rắc rối vì mình phải là 1 người mạnh mẽ - mình buộc mình là 1 người mạnh mẽ, phải sống mạnh mẽ... Không thể để bất kì kẻ nào có quyền cướp đi nụ cười trên gương mặt mình! Chúng không ...

mặt nạ...

Hình ảnh
hôm nay chạy cả ngày ngoài đường sau 1 buổi sáng chìm ngập trong mộng mị...Thứ 7 nào cũng cúp điện nên t7 nào cũng phải trốn ra khỏi nhà,hôm nay không ngoại lệ - lại chạy vòng vòng...Haiz...Đi tuần lễ sách hè của NXB Trẻ cũng ráng mà đến đúng thời điểm giờ vàng mà có thấy được cuốn nào giờ vàng được được đâu chứ...nhưng dù sao cũng mua được vài cuốn,nãy giờ đang ngồi đọc Những chuyện kể của Beedle Người hát rong của J.K.Rowling mua được ở đó...hứa danh dự là mình không phải là fan của Rowling lại càng không thèm say mê Harry Potter như thiên hạ (vì mình không vĩ đại đến mức thời điểm lớp 6,7 đã đọc cả cuốn sách dày gần bằng cuốn từ điển nhà mình và giờ lại càng không rãnh để quay lại mà đọc trọn bộ...thành ra không thix...k thix vì k muốn đọc ...đó là lý do các nhà văn nên viết truyện ngắn thay vì những câu chuyện dài lê thê k có hồi kết vì những đối tượng độc giả như mình cũng k ít)...thôi thôi lạc đề rồi....quay lại quay lại...Đọc vài trang mà thấy tại sao nhiều người mê Harry Potter...