Bài đăng

Perhaps love [Nếu như yêu]

Hình ảnh
Không Đề Nguyễn Thụy Kha Ðưa người yêu qua nhà người yêu cũ Rơi cơn mưa ban trưa Thấy hồn mình tách thành hai nửa Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa Một buổi học môn Thể loại văn học, cô Khánh Vân giảng bài này. Mình còn nhớ chút chút lời cô nói: "cuộc đời con người không dài mà cũng chẳng ngắn, người ta khổ nhiều bởi luôn phải nhớ và không thể lãng quên những điều mình muốn quên." Nếu đã không thể lãng quên quá khứ thì cách tốt nhất là chấp nhận nó. Dù có đau, có ám ảnh hay hạnh phúc, thỏa lòng với quá khứ thì tất cả chúng đã là điều ta chẳng bao giờ xóa bỏ nổi. Những điều khó nắm bắt mới là những điều đáng được trân trọng và tình yêu cũng không ngoại lệ. Thù hận có thể giúp người ta tồn tại nhiều năm nhưng tình yêu thì đem lại sức sống cho cả một đời người. Hạnh phúc và đau khổ chẳng bao giờ tách biệt nhau. Chúng luôn cùng tồn tại trong tình yêu. Hãy biết trân trọng những gì đang có và chấp nhận những điều đã qua. Vì suy cho cùng hạnh phúc hay đa...

hai nửa vỏ sò

Hình ảnh
Tâm lý học cho rằng: trong những tình huống có vấn đề, khi con người nảy sinh ra nhu cầu thì sẽ xuất hiện xúc cảm. Có nghĩa là tùy vào việc có hay không thỏa mãn nhu cầu mà xúc cảm đó sẽ là tốt hay xấu. Nhưng có một điều buộc phải quan tâm đó là tình cảm có xuất phát điểm từ những xúc cảm. Khi bạn liên tiếp có nhiều xúc cảm trước 1 đối tượng thì chắc chắn bạn sẽ phải có tình cảm với đối tượng đó. Vì dù yêu hay ghét bạn đã bị vướng phải một gánh nặng là luôn nhớ đến họ! Vậy cho nên ông bà ta vẫn có câu: "Ghét của nào trời trao của ấy" . Nếu không muốn phải sống cả đời với người mình từng ghét thì tốt nhất là đừng ghét ai cả vì khi bạn ghét ai đó, bạn sẽ tạo ra liên tục những xúc cảm xấu dẫn đến việc phải luôn giữ hình ảnh đối tượng trên não của mình. Ai cũng thích mình sẽ sống hạnh phúc bên người mình yêu thương nên hãy yêu thương mọi người để được sống với những người mình yêu thương... --- Mỗi con người là một thế giới phức tạp chứa đựng trong một thế giới to lớn hơn ...

chiều mưa...

Hình ảnh
Chiều qua về trời mưa. Một mình xuống xe buýt, đi vô định trong siêu thị Coop Mart LTK. Gọi cho ba không được nên phải dừng ở trạm đó để tránh  mưa. Sao tự thấy mình đáng thương quá,cứ dạo quanh nơi đó mà chẳng biết làm gì,đi đâu. Cầm điện thoại,check list, không có một cái tên nào khiến mình đủ can đảm để nhờ cậy. Mình giống kẻ ăn mày đi lãng du tìm tình thương. Trong khi đó, ai cũng biết tình thương thì chỉ có thể tự trao tặng chứ không thể khẩn cầu được ban cho. Hôm qua học thơ Tagore, cô Trang nói: khi yêu ai cũng biết là nỗi buồn nhiều hơn niềm vui nhưng tình yêu thì luôn đẹp. Chỉ có những người không yêu và không được yêu mới là đáng thương. Suy ra mình đáng thương suốt 20 năm nay sao? Khoảng cách giữa những yêu thương mỏng manh lắm. Yêu đó, ghét đó. Mọi thứ ấy dễ vỡ lắm nên nếu đi từng bước mà có thể nâng niu chúng để không bị nát vụn thì mình chấp nhận cô đơn thời điểm này. Ngước mắt lên nhìn những ô cửa kính khi ngoài trời đang mưa, đường phố trắng xóa, mặt thì lem nhe...

Halloween!

Hình ảnh
Hal-lo-ween Ma quỷ Quỷ hành xác mình Ma hạ hồn người Quỷ nhập thế tục Ma xuất thế nhân Hal-lo-ween Trốn tìm Trốn xác bất toàn Tìm hồn hoàn hảo Trốn nỗi đau khuyết Tìm hạnh phúc đầy! [Linh Võ] 31.10.10

một mình...

Hình ảnh
Có 1 trò chơi mà nhiều người chắc cũng từng thử đó là trả lời câu hỏi: Nếu còn một ngày trên đất bạn sẽ làm gì? Mình nghĩ câu hỏi đó không khó trả lời vì nếu biết trước còn một ngày để sống thì sẽ có thể dễ dàng lên kế hoạch cho ngày đặc biệt đó nhưng không phải ai cũng được cái may mắn biết rằng vào ngày nào mình sẽ ra đi! Nhiều tuần khi bắt đầu vào năm học mới bị cuốn theo cái lịch học mà quên đi quá nhiều việc, không thể tập trung cho công việc gì mà lại cũng không thể dồn hết sức cho việc học. Cảm giác mỏi mệt vì cường độ làm việc của mình phải tăng gấp nhiều lần trước đây. Tuần vừa rồi chán nản và muốn buông xuôi. Cả ngày thứ sáu quyết định ở nhà rồi thứ bảy, Chúa nhật cũng ở nhà. Một ngày giải trí trọn vẹn: ghé nhà sách - rinh về những thể loại mình thích [dù mục đích là mua: Hội chợ phù hoa dành cho vh Anh nhưng vì không thấy nó vẫn phải chi tiền cho những quyển sách mà mình bị lôi cuốn khác], rồi ghé tiệm đĩa mua đĩa nhạc,phim. 3 ngày liên tiếp với Truyện giải trí, nhạc trẻ v...

tảng đá...

Tảng đá (stone) Charles Simic Bước vào trong tảng đá Tôi sẽ chọn như vậy Hay để ai khác làm chim bồ câu Hay nghiến xiết với răng nanh loài hổ Tôi hạnh phúc được làm tảng đá. Nhìn từ ngoài, tảng đá là câu đố: Không ai biết cách trả lời. Nhưng ở bên trong, nó mát mẻ và im ắng Cả khi một con bò dẫm lên nó bằng toàn bộ sức nặng, Cả khi một đứa trẻ ném nó xuống sông; Tảng đá chìm, chậm rãi, an nhiên Tới đáy dòng sông Nơi lũ cá sẽ đến gõ lên mình nó Và lắng nghe. Tôi từng thấy ánh lửa bắn tóe Khi hai tảng đá cọ vào nhau, Nên có lẽ bên trong nó không tối; Có thể trong đó Một mặt trăng đang chiếu sáng Từ đâu đó, như thể sau một quả đối- Chỉ tạo đủ ánh sáng để phân biệt Những dòng chữ kỳ lạ, Và bản đồ bầu trời sao Trên những bức tường bên trong. --- Hồi xưa có một người nói với mình, với một kẻ khờ dại thì dù cầm trên tay viên ngọc họ cũng chỉ nghĩ đó là một tảng đá vô tri...Vì theo nhiều người nói khoảng cách giữa 1 viên ngọc và 1 cục đá rất mỏng manh, 1 viên ngọc chỉ khác 1 cục đá khi nó đ...

hãy tỏa năng lượng...

Hôm nay đến trường cũ đón nhỏ em đang học ở đó, vì đến sớm nên ghé một quán ăn quen ngày trước để ngồi đợi - ngồi ăn phá lẩu - món mình mê mẩn ngày trước (dù biết nó không tốt cho sức khỏe lắm) nhưng mình nghĩ thích gì làm đó và lãnh chịu hậu quả vui hơn là suy tính quá nhiều rồi không làm được những điều mình thích - lúc đó biết đổ lỗi cho ai bây giờ...Ngồi ở quán đó mà thấy lòng nao nao, mới đó mà 2 năm rồi còn gì, mình hiểu hơn ai hết những gì đã qua không thể quay lại nhưng thấy sao mình đáng thương quá lại cứ phải nhớ mãi những điều đã xảy ra. Cuộc đời con người ta không dài nhưng không phải là quá ngắn nên mỗi người cứ phải trải qua đủ hết hỉ - nộ - ái - ố rồi cứ phải cố gắng lãng quên nó nhưng lại không thể. Thấy sao nhanh qua một thời gian không cần lo nghĩ gì quá! Có lẽ 1 phần cũng là lỗi của mình, vì cái thời niên thiếu thích điều ước trở thành người lớn quá nên ngày hôm nay phải chấp nhận ước mơ thành sự thật! Cùng 1 cơn mưa mà trải qua nhiều lần trong đời quá, cùng 1 trải ...