Bài đăng

Em

  Căn phòng tối Giọt nước mắt Nấc lên từng nhịp Điều gì em trân quý Người em yêu - người yêu em Gia đình bè bạn Em vốn chẳng cần gì cả Những mối quan hệ được đặt tên Từng người đến với mình Em chỉ mong được họ lãng quên... <4.2021>

Sau 30

 Sau 30 người ta thường nghĩ về điều gì nhiều nhất nhỉ? Tối nay, nhớ về mình của tuổi lên 10, lên 15 rồi lên 20, 25, 30. Những cột mốc nghe có vẻ rất đặc biệt nhưng cũng chẳng mấy gì đặc biệt nếu không tự biến nó trở nên đặc biệt. Mình nhớ mình của những ngày xưa, giả vờ sâu sắc trong cái mớ hỗn độn của riêng mình. Mình hay tự nhủ nếu một ngày mình bước sang tuổi 30 vẫn không dám bắt đầu một mối quan hệ thân thiết với bất kỳ ai thì sẽ ra sao...  Mỗi khi mình phỏng vấn ứng viên và hỏi ước mơ của họ, mình hay hỏi ngược lại: "Em còn muốn hỏi gì chị không?" Đa phần đều bảo không. Chẳng ai quan tâm ước mơ của người đặt câu hỏi là gì.  Một khoảng lâu mình hay đặt câu hỏi cho những người xung quanh. Không phải chỉ để nghe câu trả lời từ họ - chỉ đơn thuần mình tin đó là những câu hỏi đó có thể gợi mở cho mọi người điều bản thân họ chẳng bao giờ nghĩ đến. Sau này mình nhận ra, điều mỗi người sợ nhất là đối mặt với chính mình. À thậm chí khi họ đối diện với những cảm xúc mà họ cho...

Tháng 8 của em

Anh có muốn về tháng 8 cùng em? Về buổi chiều nhạt nắng vắng mình anh Những cơn mưa bất chợt phố tan tầm Em vội vã giữa dòng người xa lạ Để hồn mình ướt đẫm những xót xa. Chiều tháng 8 cổng trường lại đông đúc Những đứa trẻ chỉ mong ngày mình lớn Vượt vũ môn để cá chép hóa rồng Chẳng đứa nào kịp nhìn lại tiếc thương Tuổi thanh xuân đang trốn chạy từng ngày. Nắng hè rực rỡ trôi dần trong tháng 8 Sắc thu sang thay lá trước thời gian Người lớn mỏi mệt đếm từng ngày tháng Thổn thức lo âu về những điều không đáng Mạnh mẽ trong nỗi cô đơn không người san sẻ Cố chấp tìm mỗi nửa của mình thôi. Em kéo anh về tháng 8 cùng em, liệu có được? Dù chỉ để anh trong góc nhỏ những giấc mơ mình! [Liv] 4.8.2015

Tai trái

Hình ảnh
"Tai trái ở gần tim, lời thật lòng hãy nói vào tai trái." 1/ Tai trái là bộ phim đầu tay của Tô Hữu Bằng với dàn diễn viên mới toanh nhưng trẻ đẹp và tài năng. Cũng giống như những bộ phim về thời học trò khác, ở đó có hồi niệm, nhớ nhung liên tưởng về thanh xuân đã qua của mỗi người, là niềm vui hạnh phúc bên những người thương yêu, là luyến tiếc, tự trách giày vò về những lầm lỡ.... để rồi cuộc sống rẽ mỗi người đi theo 1 hướng đi khác mà chẳng bao giờ bạn nghĩ đến nổi. 2/Ai cũng có tuổi thanh xuân của đời mình. Đó là những tháng ngày tươi trẻ và nhiệt tình, làm gì cũng vội vã và yêu cũng không ngoại lệ. Sẽ luôn hướng về tương lai và nghĩ ngợi: 10, 20, 30... năm nữa sẽ ra sao và liệu anh chàng/cô nàng kia có đang đồng hành bên cạnh. Vài người sẽ có vài phút có thể còn biết nhìn đoạn đường đã qua nhưng phần lớn đều không may mắn như vậy. Chúng ta chăm chăm vào mục tiêu đề ra, lao nhanh về phía trước và chẳng hề luyến tiếc những điều đang dần vụt mất cho đến khi c...

Đêm thiên nga

Hình ảnh
1/ Trong suốt đoạn đường ngắn trải qua với công việc hiện tại, có rất nhiều lần tôi đã muốn dừng lại. Rõ ràng đây từng là ước mơ, là niềm đam mê nhưng điều đó không có nghĩa nó luôn lung linh và chúng tôi sinh ra là dành cho nhau. Nỗ lực vẫn có thể không đi kèm với thành công nhưng ít nhất tôi đã từng được sống và theo đuổi những giá trị mình yêu quý - điều không phải bất kỳ ai cũng may mắn có đượ c. 2/ Đời người qua nhanh như 1 cái chớp mắt, được bao nhiêu cái 10 năm? Tuổi trẻ không cố sống trọn với những đam mê thì đợi đến lúc nào? Lời yêu không tự nói ra thì ai có thể giúp chuyển lời? Ước mơ không tự mình chinh phục thì bao nhiêu cơ hội sẽ vụt mất? Sân khấu ở đó, không tự tin bước khỏi bóng tối, thì đến cuối đời vẫn chỉ là người nhắc tuồng nhìn diễn viên chính tỏa sáng dưới ánh đèn! 3/ Tối nay, "Đêm thiên nga" diễn suất thứ 2 ở sân khấu mới của Hoàng Thái Thanh. Vở phóng tác từ "Khúc hát thiên nga" của Chekhov. So với nhân vật Pierre - người nghệ ...

Những năm tháng rực rỡ

Hình ảnh
 1/ Khi người ta trẻ, ai cũng có những giấc mơ của riêng mình. Có thể chúng vĩ đại và hoang đường nhưng vì không ai đánh thuế giấc mơ, tại sao phải tính? 2/ Có nhiều người sẽ gặp được những điều kỳ diệu trong cuộc sống, số khác thì mãi mãi chỉ chờ đợi mà không có gì. Những năm tháng thanh xuân rồi cũng sẽ trôi đi, có những người, những sự việc chỉ chợt đến rồi lướt qua khỏi cuộc đời mình nhưng đọng lại đó mãi mãi là những hồi niệm. 3/ Tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt tình, khỏe mạnh nhưng chẳng ai ý thức được mình đang già đi mỗi ngày. Nhanh hoặc chậm thì những năm tháng rực rỡ ấy cũng qua thôi. Điều quan trọng là trân trọng những khoảnh khắc còn được bên nhau. (FB 19.11.2014)

Xin đừng làm ánh trăng lừa dối!

1/ Thỉnh thoảng vẫn sợ mình bị nông cạn nên cho rằng thế giới này quá to lớn và muôn màu. Tôi luôn nghĩ chất liệu để những người làm nghệ thuật sáng tạo rất nhiều, thậm chí là vô tận vì trái đất hiện vẫn chưa một giây nào dừng lại. 2/ Sau khi rời xa ghế nhà trước, từ lâu tôi đã không còn phải chịu cảnh nhồi nhét bất kỳ loại tư tưởng nào vào não bộ nữa. Được tự do tư duy cũng là một kiểu mưu cầu hạnh phúc. Vậy nên mỗi khi hoang mang khi xem vài bộ phim Việt gần đây, trong đầu luôn nhắc nhớ phải giữ cho mình cái chính kiến dù thỉnh thoảng đi ngược với số đông. 3/ Tôi có nghe kể về buổi ra mắt 1 bộ phim Việt gần đây, trước khi vào rạp, MC buộc khách mời và truyền thông phải hô to khẩu hiệu: "Đồng tính không phải là bệnh! " Tôi không hiểu về y học, cũng chẳng biết nhiều về các loại bệnh nhưng tôi thật tâm nghĩ cái slogan và kiểu nhồi nhét quan điểm đó rất bệnh. 4/ Và thỉnh thoảng tôi trộm nghĩ phim Việt có cần phải bới móc, ăn theo cái đề tài đồng tính hoài và m...