Bài đăng

Những cánh cửa

Hello mọi người, lại là Linh đây... Hihi, mình đang bắt chước mấy đoạn thoại trên TikTok. Đã lâu rồi, mình mới thật sự ngồi viết một cái gì đó. Ngày trước hay hi vọng có thể rảnh rỗi để thật sự luôn được viết cho mình, về mình nhưng rồi nhiều năm qua, thậm chí là những tháng gần đây khi sống chậm lại, mình vẫn quên lãng điều này.  Tối nay, không ngủ được nên muốn dẹp bụi cái blog một chút, kkk. Blog này thấm thoát mà đã hơn 12 năm - thật sự biết ơn sự lưu trữ này. Ngày Yahoo 360 biến mất, nó cũng cuốn sạch đi 1 loạt kỷ niệm của mình. Lúc đấy văn phong trẻ con, vòng tròn bạn bè thì ít nhưng mà vẫn đủ sức "câu" được ai đó thương thầm. Vậy ra, chắc lâu quá chẳng viết gì nên tình duyên cũng lận đận theo. Bây giờ viết blog lại thế này, không biết có mấy người sẽ follow theo đời sống sinh hoạt hay những điều mình muốn chia sẻ nữa đây! Khi lớn hơn, điều bạn buộc phải thấu hiểu là từng cánh cửa mà bạn sẽ đứng trước, nó không phải sẽ luôn mở.  Năm mình 20 tuổi, mình đọc loạt truyện ng...

Em

  Căn phòng tối Giọt nước mắt Nấc lên từng nhịp Điều gì em trân quý Người em yêu - người yêu em Gia đình bè bạn Em vốn chẳng cần gì cả Những mối quan hệ được đặt tên Từng người đến với mình Em chỉ mong được họ lãng quên... <4.2021>

Sau 30

 Sau 30 người ta thường nghĩ về điều gì nhiều nhất nhỉ? Tối nay, nhớ về mình của tuổi lên 10, lên 15 rồi lên 20, 25, 30. Những cột mốc nghe có vẻ rất đặc biệt nhưng cũng chẳng mấy gì đặc biệt nếu không tự biến nó trở nên đặc biệt. Mình nhớ mình của những ngày xưa, giả vờ sâu sắc trong cái mớ hỗn độn của riêng mình. Mình hay tự nhủ nếu một ngày mình bước sang tuổi 30 vẫn không dám bắt đầu một mối quan hệ thân thiết với bất kỳ ai thì sẽ ra sao...  Mỗi khi mình phỏng vấn ứng viên và hỏi ước mơ của họ, mình hay hỏi ngược lại: "Em còn muốn hỏi gì chị không?" Đa phần đều bảo không. Chẳng ai quan tâm ước mơ của người đặt câu hỏi là gì.  Một khoảng lâu mình hay đặt câu hỏi cho những người xung quanh. Không phải chỉ để nghe câu trả lời từ họ - chỉ đơn thuần mình tin đó là những câu hỏi đó có thể gợi mở cho mọi người điều bản thân họ chẳng bao giờ nghĩ đến. Sau này mình nhận ra, điều mỗi người sợ nhất là đối mặt với chính mình. À thậm chí khi họ đối diện với những cảm xúc mà họ cho...

Tháng 8 của em

Anh có muốn về tháng 8 cùng em? Về buổi chiều nhạt nắng vắng mình anh Những cơn mưa bất chợt phố tan tầm Em vội vã giữa dòng người xa lạ Để hồn mình ướt đẫm những xót xa. Chiều tháng 8 cổng trường lại đông đúc Những đứa trẻ chỉ mong ngày mình lớn Vượt vũ môn để cá chép hóa rồng Chẳng đứa nào kịp nhìn lại tiếc thương Tuổi thanh xuân đang trốn chạy từng ngày. Nắng hè rực rỡ trôi dần trong tháng 8 Sắc thu sang thay lá trước thời gian Người lớn mỏi mệt đếm từng ngày tháng Thổn thức lo âu về những điều không đáng Mạnh mẽ trong nỗi cô đơn không người san sẻ Cố chấp tìm mỗi nửa của mình thôi. Em kéo anh về tháng 8 cùng em, liệu có được? Dù chỉ để anh trong góc nhỏ những giấc mơ mình! [Liv] 4.8.2015

Tai trái

Hình ảnh
"Tai trái ở gần tim, lời thật lòng hãy nói vào tai trái." 1/ Tai trái là bộ phim đầu tay của Tô Hữu Bằng với dàn diễn viên mới toanh nhưng trẻ đẹp và tài năng. Cũng giống như những bộ phim về thời học trò khác, ở đó có hồi niệm, nhớ nhung liên tưởng về thanh xuân đã qua của mỗi người, là niềm vui hạnh phúc bên những người thương yêu, là luyến tiếc, tự trách giày vò về những lầm lỡ.... để rồi cuộc sống rẽ mỗi người đi theo 1 hướng đi khác mà chẳng bao giờ bạn nghĩ đến nổi. 2/Ai cũng có tuổi thanh xuân của đời mình. Đó là những tháng ngày tươi trẻ và nhiệt tình, làm gì cũng vội vã và yêu cũng không ngoại lệ. Sẽ luôn hướng về tương lai và nghĩ ngợi: 10, 20, 30... năm nữa sẽ ra sao và liệu anh chàng/cô nàng kia có đang đồng hành bên cạnh. Vài người sẽ có vài phút có thể còn biết nhìn đoạn đường đã qua nhưng phần lớn đều không may mắn như vậy. Chúng ta chăm chăm vào mục tiêu đề ra, lao nhanh về phía trước và chẳng hề luyến tiếc những điều đang dần vụt mất cho đến khi c...

Đêm thiên nga

Hình ảnh
1/ Trong suốt đoạn đường ngắn trải qua với công việc hiện tại, có rất nhiều lần tôi đã muốn dừng lại. Rõ ràng đây từng là ước mơ, là niềm đam mê nhưng điều đó không có nghĩa nó luôn lung linh và chúng tôi sinh ra là dành cho nhau. Nỗ lực vẫn có thể không đi kèm với thành công nhưng ít nhất tôi đã từng được sống và theo đuổi những giá trị mình yêu quý - điều không phải bất kỳ ai cũng may mắn có đượ c. 2/ Đời người qua nhanh như 1 cái chớp mắt, được bao nhiêu cái 10 năm? Tuổi trẻ không cố sống trọn với những đam mê thì đợi đến lúc nào? Lời yêu không tự nói ra thì ai có thể giúp chuyển lời? Ước mơ không tự mình chinh phục thì bao nhiêu cơ hội sẽ vụt mất? Sân khấu ở đó, không tự tin bước khỏi bóng tối, thì đến cuối đời vẫn chỉ là người nhắc tuồng nhìn diễn viên chính tỏa sáng dưới ánh đèn! 3/ Tối nay, "Đêm thiên nga" diễn suất thứ 2 ở sân khấu mới của Hoàng Thái Thanh. Vở phóng tác từ "Khúc hát thiên nga" của Chekhov. So với nhân vật Pierre - người nghệ ...

Những năm tháng rực rỡ

Hình ảnh
 1/ Khi người ta trẻ, ai cũng có những giấc mơ của riêng mình. Có thể chúng vĩ đại và hoang đường nhưng vì không ai đánh thuế giấc mơ, tại sao phải tính? 2/ Có nhiều người sẽ gặp được những điều kỳ diệu trong cuộc sống, số khác thì mãi mãi chỉ chờ đợi mà không có gì. Những năm tháng thanh xuân rồi cũng sẽ trôi đi, có những người, những sự việc chỉ chợt đến rồi lướt qua khỏi cuộc đời mình nhưng đọng lại đó mãi mãi là những hồi niệm. 3/ Tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt tình, khỏe mạnh nhưng chẳng ai ý thức được mình đang già đi mỗi ngày. Nhanh hoặc chậm thì những năm tháng rực rỡ ấy cũng qua thôi. Điều quan trọng là trân trọng những khoảnh khắc còn được bên nhau. (FB 19.11.2014)

Xin đừng làm ánh trăng lừa dối!

1/ Thỉnh thoảng vẫn sợ mình bị nông cạn nên cho rằng thế giới này quá to lớn và muôn màu. Tôi luôn nghĩ chất liệu để những người làm nghệ thuật sáng tạo rất nhiều, thậm chí là vô tận vì trái đất hiện vẫn chưa một giây nào dừng lại. 2/ Sau khi rời xa ghế nhà trước, từ lâu tôi đã không còn phải chịu cảnh nhồi nhét bất kỳ loại tư tưởng nào vào não bộ nữa. Được tự do tư duy cũng là một kiểu mưu cầu hạnh phúc. Vậy nên mỗi khi hoang mang khi xem vài bộ phim Việt gần đây, trong đầu luôn nhắc nhớ phải giữ cho mình cái chính kiến dù thỉnh thoảng đi ngược với số đông. 3/ Tôi có nghe kể về buổi ra mắt 1 bộ phim Việt gần đây, trước khi vào rạp, MC buộc khách mời và truyền thông phải hô to khẩu hiệu: "Đồng tính không phải là bệnh! " Tôi không hiểu về y học, cũng chẳng biết nhiều về các loại bệnh nhưng tôi thật tâm nghĩ cái slogan và kiểu nhồi nhét quan điểm đó rất bệnh. 4/ Và thỉnh thoảng tôi trộm nghĩ phim Việt có cần phải bới móc, ăn theo cái đề tài đồng tính hoài và m...

Mỹ Tâm và Heartbeat

1/ 1 đêm khó ngủ - có lẽ với không ít người vì những trải nghiệm tuyệt vời này. Muốn viết chỉ để bản thân sẽ có cơ hội đọc lại chúng ngày mình 24 tuổi. 2/ Khi chị bảo, năm chị 18, chị làm liveshow SVĐ ở QK7, những fan lúc đó chỉ đang học lớp 7 giờ có vài người đã lên ngồi ở hàng VIP vì đã lập gia đình, đã lớn, đã qua cái tuổi chen lấn, em cảm thấy đầy tự hào. Ngày đó, em cũng lớp 7, cũng bắt đầu ở cái tuổi dậy thì nhiều thay đổi tâm sinh lý (như Baymax đọc thoại trong Big h ero) nhưng bây giờ em vẫn là cô bé 14 tuổi, vẫn đầy năng lượng chen lấn hết mình để được ở thật sát với chị, nhìn chị, nghe chị hát và hát theo chị. Cảm ơn chị vì đã cho em trải qua những điều tuyệt vời này sau 10 năm. Khi mà suốt 10 năm ấy, em chứng kiến sự thay đổi của mình, những người mình từng yêu thương và cả tình cảm của mình dành cho họ. Có thể mọi thứ không còn đơn giản như ngày hôm qua nhưng vì đó là ký ức, là tuổi trẻ, là tình yêu... nó vẫn lớn lên từng ngày theo một cách rất riêng. N...

Tình yêu màu gì?

Nếu ai đó hỏi bạn tình yêu màu gì, bạn sẽ trả lời thế nào? Xanh, đỏ, tím, vàng, đen...? Đối với tôi tình yêu của tôi sẽ là màu trắng! Tôi tin chỉ khi nào 2 người đến với nhau mà xóa hết đi những điều mà họ đang khoác lên mình thì đó mới là tình yêu thật sự. Bạn sẽ nhìn thấy hết sự thuần khiết và đơn giản nhất của 1 con người. Ở đó, không có tiền bạc, không có quyền lực... chỉ có tất cả những gì tuyệt vời nhất mà khi sinh ra chúng ta được ban cho. Mọi đứa trẻ lọt lòng đều màu trắng. Nó là khởi nguồn của tất cả những điều tuyệt vời nhất. Và tôi nghĩ đó gọi tên là tình yêu! Hôm nay, xem vở Màu của tình yêu ở Hoàng Thái Thanh trở về và nhiều xúc cảm. Một câu chuyện tình được viết tiếp sau Thử yêu lần nữa ! Vẫn câu hát quen thuộc trong Mưa hồng : "Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ..." vang suốt vở diễn. Thấy lòng mình nhói vì gần 22 năm qua sống trên đất này mình hững hờ với biết bao nhiêu thứ, những con người đến rồi đi trong cuộc đời của mình chẳng biết giờ họ thế nào, p...

dem dong...

bog toi trum chiec men lon lanh ngat  Co the ret run len tung hoi  Nhu tham ve nhung thang ngay vo nghia  Lang nghe nhug tieg tho dai moi met  Sau mot ngay... Van 1mih co don lui thui di ve  Van lac log jua dog doi xuoi nguoc  Chua xot nhan ra mih chi la 1ca the nho be trog may ti nguoi tren dia cau nay  Trah dau dua chen roi truot dai trog nhug buoc chan lam lac  Dc j dau suot 1doi kho nhoc  Nang gah dau thuog,mat ngan le khoc cho mih lan cuoi  Roi xuoi tay lia khoi coi tran trog tuyet vog van chag tra loi duoc cau hoi:  "Mih la ai day jua cuoc doi nay?"  Chag co y nghia ji neu con nguoi chi lam nhiem vu sih ra va chet di  Khoc oa luc lot log roi tro ve log dat cug trog tieg khoc xot xa  Chag le nao quy luat tuan hoan cua thien nhien chi toan la sih lao beh tu?  K ai chua tug 1lan cam nhan mih co doc  K ai chua tug 1lan nghi ve cai chet  K ai chua tug doc suc tim loi thoat cho doi mih... nhug ai dam vu...

dành tặng cho BFF của Linh Võ!

Muốn viết những dòng này cho BFF của mình - Hoa Học Trò với tất cả tình yêu và lời cảm ơn! Lần đầu tiên mình cầm tờ báo Hoa Học Trò lúc mình học lớp 6, ba đem về Mực Tím và Hoa học trò và nói: "Lớn rồi, tập đọc báo đi con, mỗi tuần ba sẽ mua 2 tờ này rồi nhớ đọc hết nha!" Mình bắt đầu được nuôi lớn bằng Mực Tím và Hoa học trò từ đó. Lớp 11 mình theo Min viết Hoa học trò. Học từng bước để viết báo. Đi gặp ca sĩ và làm bài phỏng vấn. Nhút nhát và không hề biết gì cả. Đi họp báo lặng lẽ ngồi một góc. Và bây giờ mình học năm 4 Đại học vẫn ở Hoa Học Trò. 6 năm không phải là khoảng thời gian ngắn. Mình bây giờ cũng chỉ là một đứa trẻ, mỗi tuần vẫn được nuôi lớn bằng Hoa Học Trò. Ai gắn bó với H2T mới biết, H2T dạy những người trẻ tất cả về cuộc sống: một cuộc sống tươi đẹp và một cái nhìn tích cực vào tất cả những điều tươi đẹp của cuộc sống! Mỗi Chúa nhật, như bất kì một độc giả nào của báo Hoa, mình hồi hộp chờ đợi Hoa lên kệ rồi hồi hộp giở từng trang đọc. Không bao giờ bỏ qua...

I have a lover

Cậu nói với tớ về những giấc mộng lớn của cuộc đời mình Sẽ là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời In dấu chân trên khắp các châu lục của trái đất Để cả thế giới biết về những phát minh vĩ đại mang tên liều lĩnh Còn những điều ước ngọt ngào của riêng tớ Sẽ chỉ cần lặng lẽ làm phong nền cho người tớ yêu Trở thành người phụ nữ vĩ đại nhất trong mắt một đứa trẻ  Và là người phụ nữ yếu đuối trong tim một người đàn ông duy nhất. Những tháng ngày thơ bé ấy Em đã thấy mình bên anh như điều hiển nhiên ngôi sao cần ở cạnh mặt trăng Mà chẳng hề biết việc sẽ vụt tắt khi anh rời xa Trái đất xoay tròn và biến đổi Những câu nói lạnh lùng: "Chúng ta hãy là một đôi vì anh không muốn chỉ là bạn thân" Nhưng nó có nghĩa là không còn những câu chuyện về các chàng trai khác mà em sẽ kể Không còn những cái ôm vô tư giữa hai đứa bạn hứng lên lại xưng mày tao Anh và em với những khoảng cách vô hình Rồi chúng ta sẽ có những cuộc cãi vả về cuộc sống và mỗi đứa một nơ...

thập kỉ độc lập!

Đang rất ngột ngạt vì suốt cả tuần nay mình chỉ làm mỗi một việc quan trọng và cần thiết nhất là gọi điện và năn nỉ! Gọi hết người này rồi đến người kia [phải chi trong tất cả họ ai cũng hiểu được nỗi khổ tâm của mình thì tốt biết mấy] Mình biết mình đã lớn và với tất cả những người mình yêu thương mình sẵn sàng từ bỏ cái tôi, hạ nó xuống nhiều bậc để mọi người đều vui! Nhưng nói thật là bắt đầu cảm thấy rất buồn! Có những điều mình không thích nhưng mình vẫn phải làm khi đứng trong vai trò "người đứng mũi chịu sào", mình sẵn sàng gọi điện thoại mỗi ngày, nhắn nhiều tin để chờ lời quyết định chắc chắn nhưng có thể đừng làm "eo" với mình quá được không? Mình không cần yêu thương mình chỉ cần họ cố gắng thông cảm cho mình cũng đủ rồi! Dẫu biết là người phục vụ ai cũng phải đối diện với những vấn đề đó nhưng nói thật là mình không thể ngăn cảm giác buồn và nản chí này! Buồn vì người không cảm thông cho mình nhất lại là người mình rất quý, thôi đành chịu vậy chẳng ai ...

ngày-chưa-đến

Hình ảnh
Anh có nhớ một người đùa bỡn với cái mặt nạ cười rồi không sao cởi được đau đớn mệt nhoài kiệt sức tuyệt vọng ôm vai, cái mặt vẫn cười? anh có trông con ốc suốt đời mang cái vỏ của mình nhưng cất đi gánh nặng trên lưng nó cũng không sống nữa? Em như con chim say nắng gió luôn làm bị thương bởi chính đôi cánh của mình [LQV] Con người ta nếu can đảm đối diện với tất cả những nỗi sợ hãi của mình thì có đủ sức để bước qua nó rồi quay lại chỉ để cười khinh miệt những hòn-đá-bé-nhỏ ấy? Tôi bị chứng khó ngủ. Chung quy của cái bệnh ấy là vì tôi có rất nhiều nỗi lo lắng, lo cho tương lai, lo cho năng lực bản thân không đảm đương nổi những điều sắp xảy đến, lo cho những chướng ngại vật mới mà mình phải đối diện và gộp tất cả chúng lại là hai chữ mà chỉ cần nhắm mắt lại và bình tâm thì tôi sẽ bước qua đó là ngày-mai. Ngày mai suy cho cùng vẫn là ngày chưa đến. Dẫu chỉ là nhắm mắt và để yên tất cả làm cái hành động người ta gọi là ngủ để nhẹ nhàng lướt qua thì những cái ẩn số của phía bên kia vẫn ...

chẳng có ý nghĩa gì cả!

Tôi là 1 người chẳng bao giờ theo kế hoạch, tôi không hợp với những công việc gò bó và đòi hỏi kỉ luật. Tôi có một sở thích đó là được chạy mãi trên những con đường, hết phố này sang phố khác, ngắm những dòng người tấp nập, nhìn phố xá thay đổi từng giờ rồi ngồi xuống bên một góc đường thảnh thơi uống một ly nước rồi nghe tất cả những âm thanh hối hả của cuộc sống... Từng có 1 người bạn đã cùng với tôi đồng đi trong những phút ngẫu hứng như thế,cứ chạy lòng vòng suốt thành phố, cũng có đích đến đây nhưng đích đến cứ bị thay đổi liên tục theo những điều bất chợt đến trong đầu chúng tôi. Nhưng rồi chúng tôi không thể cùng đi như thế mãi nữa, những sự bất đồng, những điều chẳng vui xảy đến, tôi chợt nhận ra rằng những chuyến đi bên nhau không làm chúng tôi thấu hiểu lẫn nhau, chẳng có ai đồng đi với ai mãi hết phố này sang phố khác, ai rồi cũng có những sự lựa chọn riêng dẫu đó cũng chỉ là những lý giải cho sự ích kỉ của mỗi người... Mỗi con người là một thế giới quá lớn đối với chính mìn...

Khi ta mỉm cười và nói …

Hôm nay học phê bình Nữ quyền, cô nói: "Hãy tìm một người yêu mình vì con người bản thể chứ không phải con người chức năng!!!" Có dễ dàng để tìm một nửa nào đó yêu ta chỉ vì ta là ta mà chẳng vì một lý do gì... Con người thì vẫn mãi mãi yêu nhau bằng tình yêu "nếu...", có mấy ai yêu người khác bằng tình yêu "mặc dù..."... Mà mình có yêu ai bằng tình yêu "cao cả" như thế mà muốn đón nhận sự cao cả??? Thấy con người ta sống cuộc đời của mình nặng nhọc quá, có bao giờ được sống là chính mình đâu, cứ phải đảm nhận nhiều chức năng, rồi khi muốn bung ra, muốn thoát hết tất cả lại là lúc thấy mình chẳng giống ai, thấy mình cứ là 1 kẻ lạc lõng...vậy việc được trở thành con người chức năng cũng là một nhu cầu rất con người như bất kì nhu cầu nào khác chứ có chi phải dứt hẳn nó ra? Mà nếu ai đó muốn tìm một con người chức năng để làm vợ làm người yêu thì có lẽ mình khó là sự lựa chọn hoàn hảo mà họ cần!!!:)) Và thôi, ta cứ mỉm cười vậy...haha... Àh, mà ...

"tôi trong mắt tôi"

Một buổi chiều cuối tuần rời trường tôi lái xe trên đại lộ Đông Tây, con đường xa lộ đủ sức cho bạn thóat hẳn mọi đám kẹt xe và tự do phóng như bay – điều mà bạn khó có thể mơ ước ở giữa lòng thành phố này. Mưa suốt con đường khi đầu tôi thì quẩn quanh đầy những suy nghĩ về bài viết phóng sự mình phải nộp và đề tài sẽ lựa chọn: Tôi sẽ viết về người khác – một người tôi yêu thương, ấn tượng, một người gắn bó với mình hay viết về chính mình – “Tôi trong mắt tôi”. Đề tài của bài viết làm tôi phân vân nhìn lại mình và những mối quan hệ xung quanh, những câu hỏi cứ hiện ra trong đầu tôi: Ai là người ấn tượng nhất với tôi hay tôi sẽ khiến người khác ấn tượng mình ở điều gì nhất? “Trời còn làm mưa”, mưa nhòa cả mắt, qua cặp kính cận tôi thấy mọi thứ cứ nhòe dần, cố gắng phóng như bay để kịp về nhà và thóat cảnh ướt át này nhưng sẽ rất nguy hiểm với một người không kiểm sóat được tầm nhìn của mình, một cô bé bốn mắt lò mò về nhà khi trời sập tối. Nhưng, tôi nhận được một điều kh...

tạm biệt anh!

Cứng người khi nghe tin báo...mình chưa bao giờ trải qua những cảm xúc này...Mình nghẹ thở, nước mắt thì cứ trào ra mà sợ bị người khác nhìn thấy...cứ vậy lẳng lặng bước xuống tầng trệt mà lấy xe đi về... Tự nhiên mình thấy Chúa bất công quá, anh còn trẻ, anh còn nhiều hoài vọng vậy mà... Còn mình, mình cứ rề rà đi những bước chậm chạp, ích kỉ, nhỏ nhen, đố kị...sống 1 cuộc đời vô nghĩa vậy mà mình vẫn còn được quyền được tồn tại...Tại sao vậy??? Suốt con đường về nhà, đầu mình lung tung đủ mọi ý nghĩ, mình chỉ biết anh, nghe kể những chuyện về anh, đứng từ xa quan sát anh, nhìn thấy những nụ cười lạc quan của anh...cái tin anh ra đi cũng không ngờ làm mình đau đến vậy... mình biết mình may mắn còn được sống, được tiếp tục làm những việc anh còn bỏ dở...biết bao nhiêu thứ còn đang bừa bộn, mình không làm thì ai sẽ bắt tay đây, khi mà mình vẫn còn cơ hội để được sống và phục vụ... Tuổi trẻ của anh, nụ cười của anh sẽ còn mãi và những người còn ở lại như mình phải có trách nhiệm với ...

cho những ngày cuối năm...

Tôi sợ những ngày này vì cảm giác thời gian qua nhanh quá, mới đó lại gần hết một năm. Nhiều thay đổi trong suốt một năm qua: vui có buồn có nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ tiêu cực về nó vì dù thế nào nó cũng cho tôi nhiều bài học thú vị - người ta vẫn thường trưởng thành hơn sau những niềm đau cơ mà. Nếu mình cứ nghĩ những điều đã qua là những mất mát thì quá khứ sẽ luôn mãi ám ảnh và chẳng bao giờ ta đủ can đảm để đón nhận tương lai. Những ngày cuối năm này nắng đẹp, không gay gắt không lạnh lẽo - những cảm giác nhẹ nhàng trôi qua... Giáng Sinh đã đến! Merry Christmas! Tôi thích mùa này vì nó luôn ấm áp và nhiều ý nghĩa. Một năm đã trôi qua rồi, tôi chỉ biết rằng suốt một năm nay quá nhiều thứ xảy đến với mình và tôi hoàn toàn thỏa lòng trong những ngày cuối năm này khi ngồi điểm lại tất cả, dẫu niềm vui hay nỗi buồn thì tôi đều rất biết ơn khi chúng đã đến! Khi một người ra đi khỏi cuộc đời bạn tức là bạn cần yêu thương gấp hai lần người đang bên cạnh mình. Tôi thích câu mà Nguyễn Ng...